Featured

Chiến Dịch Cầu Nguyện tháng 5

Ý cầu nguyện tháng 5: Cầu nguyện trong tâm tình ngợi khen và tận hiến của các môn đệ Chúa. Sau khi đọc Kinh Mân Côi và Kinh Lòng Thương Xót, chúng ta cùng đọc các Chiến Dịch Cầu Nguyện sau: 96,  5, 9, 10, 34, 35, 48, 51, 69, 72, 75, 91, 92, 93, 94, 95, 97,101, 103, 108, 109, 115, 119, 121, 123, 145 , 155, 163, 168, 96.

Chúng ta cùng đọc CDCN 155 để bảo vệ Sứ Vụ Cứu Rỗi, theo lời Mẹ truyền dạy : “Mẹ xin được mời gọi những ai đang sống theo những Thông Điệp này hãy cầu nguyện cho Sứ Vụ này. Các con được mời gọi cầu nguyện để Sứ Vụ này được bảo vệ khỏi tất cả các cạm bẫy và hành động độc ác của tên ác quỷ, thông qua những kẻ phục tùng và tôn vinh hắn. Những lời cầu nguyện của các con chưa bao giờ cần thiết như lúc này.” (Trích Thông Điệp ngày 8 tháng 6 năm 2014, lúc 14:45). Chúng ta cùng đọc Kinh Mân Côi và đọc 50 lần CDCN 132 để từ bỏ Satan và bảo vệ Sứ Vụ này. (Theo Thông Điệp ngày 31 tháng 1 năm 2014) Continue reading “Chiến Dịch Cầu Nguyện tháng 5”

167* GIÊSU CHỮA ĐỨA TRẺ BẨM SINH MÙ NGƯỜI SIDON

Tôi thấy Giêsu với các tông đồ và dân chúng bao quanh, ra khỏi giáo đường. Tôi hiểu rằng đó là giáo đường vì cửa mở rộng. Tôi thấy thậm chí những bàn ghế mà tôi đã thấy trong giáo đường Nazarét trong một thị kiến về chuẩn bị cuộc khổ nạn.

Giáo đường tọa lạc tại một quảng trường ở trung tâm làng. Một quảng trường trần trụi, chung quanh chỉ có nhà cửa. Một cái bể ở giữa, được tiếp nước bởi một vòi nước. Nước trong chảy tới từ một cái miệng duy nhất làm bằng một tảng đá khoét như hình viên ngói. Bể nước dùng cho các vật bốn chân uống. Có nhiều bồ câu bay lượn từ nhà nọ qua nhà kia, còn vòi nước thì để đổ đầy vào vò cho các bà. Có nhiều cái vò bằng đồng chạm trổ rất đẹp, một số khác thì bằng đồng trơn, sáng bóng dưới mặt trời, vì trời nắng và nóng. Đất của quảng trường khô ráo, mầu hơi vàng, tựa như mặt trời nóng sấy khô nó. Không có một cây nào tại quảng trường, nhưng có các cành sung và cành nho vươn qua các bức tường thấp của các khu vườn dọc theo bốn con lộ đổ vào quảng trường. Lúc này hẳn là cuối mùa hè và cuối một ngày. Có các chùm nho chín dưới dàn và mặt trời không chiếu thẳng, nhưng có những tia sáng nghiêng của hoàng hôn.

Các bệnh nhân chờ Giêsu tại quảng trường, nhưng tôi không thấy phép lạ trong đám họ. Người đi qua, cúi xuống trên họ, chúc lành và khích lệ họ, nhưng người không chữa, ít nhất là lúc này thì vậy. Cũng có các phụ nữ với các trẻ em và nam giới đủ cỡ tuổi. Tựa như Vị Cứu Tinh biết họ, vì Người chào họ bằng tên họ, và họ bao vây lấy Người cách thân thiện. Giêsu vuốt ve các đứa trẻ, cúi xuống trên chúng cách yêu thương. Continue reading “167* GIÊSU CHỮA ĐỨA TRẺ BẨM SINH MÙ NGƯỜI SIDON”

166* MỘT SỰ XÉT XỬ CỦA GIÊSU

–      Con không ưa trạm nghỉ này với cái người đã nhập bọn với chúng ta – Phêrô cầu nhầu khi đang ở với Giêsu trong một vườn cây um tùm.

Lúc này chắc là buổi sau trưa của ngày Sabát, vì mặt trời còn ở cao bên trên chân trời, còn khi họ vào làng thì đã là hoàng hôn.

–      Sau các lời cầu nguyện, chúng ta sẽ khởi hành. Đây là ngày Sabát, chúng ta không thể đi xa, và sự nghỉ ngơi ở đây sẽ tốt cho chúng ta. Chúng ta sẽ không dừng lại nữa cho tới ngày Sabát tới.

–      Nhưng Thầy nghỉ ít quá. Tất cả những người bệnh này!…

–      Từng ấy kẻ bây giờ ca tụng Chúa. Để tiết kiệm cho các con bao là đường đất, Thầy đã muốn ở lại đây hai ngày để những người được chữa lành có thời gian mang tin tới bên ngoài biên giới, nhưng các con lại không muốn.

–      Không, không! Con muốn đã đi xa rồi. Và… Thầy ơi, đừng quá tin tưởng. Thầy nói! Thầy nói! Nhưng Thầy có biết rằng mỗi lời Thầy, ở trong một số cửa miệng, đã biến thành thuốc độc cho Thầy không? Tại sao họ lại sai ông ta đến với chúng ta?

–      Con biết rồi.

–      Vâng. Nhưng tại sao ông ta ở lại? Continue reading “166* MỘT SỰ XÉT XỬ CỦA GIÊSU”

165* GIÊSU NÓI VỀ NƯỚC CỦA NGƯỜI VÀ LUẬT CỦA NGƯỜI.

Giờ nghỉ ngơi trên cao nguyên nhỏ thật êm đềm, nhưng phải khôn ngoan để xuống thung lũng khi còn là ban ngày, vì đêm đến rất mau và sẽ tối om dưới vòm lá của các cây bao phủ trái núi.

Giêsu đứng dậy trước tiên. Người đi rửa mặt mũi chân tay cho mát trong tia nước có dạng cái suối nhỏ. Rồi Người gọi các tông đồ đang ngủ trong cỏ, yêu cầu họ chuẩn bị khởi hành. Trong khi họ bắt chước Người, hết người nọ tới người kia đến rửa trong suối mát, và kín đầy vào các bình bằng nước tia ra từ núi đá, thì Người chờ họ ở đầu đồng cỏ nhỏ, gần hai cây cổ thụ ở bờ phía đông, và Người nhìn về chân trời xa.

Philipphê là người đầu tiên đến với Người và nhìn về hướng Thầy đang nhìn. Ông nói: “Quang cảnh thật đẹp! Thầy thán phục nó…”

–      Ừ, nhưng không phải Thầy chỉ nhìn vẻ đẹp mà thôi.

–      Vậy cái gì? Có lẽ Thầy nghĩ tới lúc Israel sẽ thật lớn tới những nơi ở bên ngoài Liban và Orontô này, nơi mà trong bao thế kỷ, chúng đã làm khổ chúng ta, và chúng còn đang làm khổ chúng ta, vì chính đó là nơi cư ngụ của trung tâm quyền lực áp bức chúng ta với viên Khâm Sai. Quả vậy, lời tiên tri nói về chúng thật đáng ngại, lời được nói bởi một tiên tri, và thậm chí bởi nhiều tiên tri: “Ta sẽ chà nát người Assyri trong đất của ta, ta sẽ dày đạp chúng trên núi của ta. Chính bàn tay giơ ra trên các dân… và ai có thể giữ lại…

Đó, Damas sẽ hết hiện hữu, nó chỉ còn lại một đống đá đổ nát… Đó là điều sẽ xảy ra cho các kẻ đã cướp phá chúng ta”. Chính là Isaia đã nói! Và Jêrêmia cũng nói: “Ta sẽ châm lửa vào các tường thành của Damas, và nó sẽ tiêu hủy các bức tường của Bénadab”. Và điều này sẽ xảy ra khi vua của Israel, đấng đã được hứa, sẽ cầm vương trượng của Người, và Thiên Chúa sẽ tha cho dân Người khi ban vua Mêsia cho nó… Ôi! Chính Êzêkiel nói: “Các ngươi, hỡi núi non của Israel, hãy nảy sinh các cành, hãy mang trái cho Israel dân Ta, vì nó sắp sửa trở lại… Ta sẽ lại dẫn dân Ta đến cho các ngươi, và chúng sẽ có các ngươi làm của thừa tự… Ta sẽ không còn để cho các dân lăng mạ chống lại ngươi nữa…” Và các Thánh Vịnh hát cùng với Étan Esraita: “Ta đã tìm được Đavít tôi tớ Ta và Ta đã xức dầu thánh của Ta cho Người. Tay Ta sẽ trợ lực cho Người… Kẻ thù không thể làm gì được Người… Với danh Ta, Người sẽ lớn lên trong sức mạnh… Bàn tay phải Người sẽ giơ ra trên sông, trên biển… Và Ta, Ta sẽ làm cho Người nên anh trưởng, nên bá vương giữa các vua của trái đất”. Và Salômôn hát: “Người sẽ tồn tại như mặt trời và mặt trăng… Người sẽ thống trị từ biển nọ qua biển kia, từ sông ngòi tới tận cùng trái đất… Mọi vua trên trái đất sẽ thờ lạy Người, mọi dân tộc là bầy tôi của Người…” Thầy, Đấng Mêsia, vì nơi Thầy có mọi dấu hiệu về thần trí và thân xác, mọi dấu hiệu mà các tiên tri đã cho. Allêluia cho Thầy, con Đavít, Vua Mêsia, Vua Thánh! Continue reading “165* GIÊSU NÓI VỀ NƯỚC CỦA NGƯỜI VÀ LUẬT CỦA NGƯỜI.”

164* GIÊSU NÓI VỀ BỔN PHẬN GIỮA MẸ CHỒNG VÀ CON DÂU

Các núi non mầu mỡ và cây cối rậm rạp của Giscala trình diện một chỗ nghỉ ngơi giữa cây xanh, gió nhẹ, nước và chân trời luôn luôn huy hoàng và thay đổi theo phương hướng mà người ta nhìn về: Phía bắc là sự liên tiếp của các đỉnh cao cây cối rậm rạp với mầu xanh rất thay đổi. Người ta thấy như trái đất vươn lên vòm trời xanh để dâng hiến tất cả vẻ đẹp của cây cỏ, để tỏ lòng biết ơn vì nước và những tia sáng mặt trời mà nó nhận được. Ở phía đông bắc, con mắt, sau khi đã say mê dừng lại trên một báu vật mà mầu sắc thay đổi theo giờ khắc và ánh sáng, tức là ngọn Đại Hermon, nó vươn cái đỉnh cao nhất của nó lên như một ngọn tháp bằng kim cương, bằng miêu ngọc, lam ngọc lợt hay hồng ngọc rất dịu, hoặc thép vừa trui – tùy theo mặt trời chiếu trên nó hay rời bỏ nó – con mắt lại hạ thấp cái nhìn dọc theo các sườn dốc xanh ngát của các cao nguyên, các đỉnh, các đèo, các nơi thẳng đứng, làm thành cái bệ của ông hoàng đế khổng lồ. Rồi đây, khi hơi quay về phía đông, người ta thấy vùng cao nguyên mênh mông xanh rờn của Gauraniti và Auraniti trải ra trước mắt, được bao bọc ở phía đông bởi các ngọn núi mờ mờ trong sương mù ở xa, ở phía tây bởi mầu xanh khác dọc theo bờ sông Giođan và ghi dấu miền thung lũng, và ở gần nhất là hai hồ Mêron huy hoàng như hai viên lam ngọc, tạo thành cái nền của một đồng bằng tưới tiêu dồi dào, và vùng Tibêriat đẹp như bức tranh mầu phấn tinh tế, ở giữa các ngọn đồi bao quanh nó với hình dáng và mầu sắc khác nhau, và với những bờ hồ muôn năm hoa nở: giấc mơ đông phương với các khóm thốt nốt mà gió của các ngọn đồi làm gợn sóng các ngọn cây, bài thơ về cái hồ đẹp nhất của chúng ta với sự bình lặng của làn nước và sự canh tác ở quanh bờ. Rồi ở phía nam là Tabor với cái đỉnh đặc thù, và ngọn Tiểu Hermon xanh tươi canh chừng trên đồng bằng Esdrelon mà người ta đo lường bề mặt trong cái khung của chân trời không một ngọn núi nào làm gián đoạn. Thấp hơn nữa về phía nam là các núi cao hùng vĩ của xứ Samari tới mút mắt về phía Juđê. Một phía duy nhất người ta không nhìn thấy là phía tây, nơi có ngọn Carmel và đồng bằng đi về Ptolêmai, nhưng bị khuất bởi một rặng cao hơn Carmel và che tầm mắt. Từ chỗ này, người ta nhìn được những phong cảnh đẹp nhất Palestin. Continue reading “164* GIÊSU NÓI VỀ BỔN PHẬN GIỮA MẸ CHỒNG VÀ CON DÂU”

163* TỪ BIỆT SỐ TÍN HỮU ÍT ỎI CỦA COROZAIN

Trời chưa bình minh khi Giêsu gặp lại mười một tong đồ. Ở giữa họ có thằng bé Giuse thợ mộc. Nó phóng như một mũi tên khi nó nhìn thấy Giêsu, và nó ôm chặt lấy đầu gối Người với sự đơn sơ của trẻ nhỏ. Giêsu cúi xuống để đặt một cái hôn trên trán nó, rồi Người cầm tay nó và đến với Phêrô và các người khác.

–      Bình an cho các con. Thầy không nghĩ rằng sẽ tìm thấy các con đã ở đây.

–      Đứa trẻ thức dậy khi còn là đêm. Nó muốn đến, và nó sợ bị trễ

–      Phêrô giải thích.

–      Một lát nữa mẹ nó sẽ ở đây với các đứa trẻ khác. Bà ta muốn chào Thầy – Juđa Alphê thêm.

–      Và cả người đàn bà trước bị biến dạng, con gái của Isaac, bà mẹ của Êlie và những người khác mà Thầy đã chữa. Họ đã cho chúng con ở trọ…

–      Còn những người khác?

–      Lạy Chúa…

–      Corozain vẫn giữ tâm hồn chai đá. Thầy hiểu. Không can hệ gì. Hạt giống tốt đã được gieo, một ngày kia nó sẽ nảy mầm… nhờ vào chúng… – và Người nhìn vào đứa trẻ.

–      Nó sẽ là môn đệ, và nó sẽ hoán cải họ?

–      Môn đệ thì nó đã là rồi, phải không Giuse?

–      Vâng. Nhưng con không biết nói. Những điều con biết nói thì họ không nghe.

–      Không sao. Con sẽ nói bằng lòng tốt của con. Continue reading “163* TỪ BIỆT SỐ TÍN HỮU ÍT ỎI CỦA COROZAIN”

162* MỌI SA NGÃ ĐỀU CÓ SỰ CHUẨN BỊ TRONG THỜI GIAN

Giêsu nói:

Đây là giai đoạn của tình thương, cũng như đối với Maria Mađalêna. Nhưng nếu các con làm một cuốn sách thì tốt hơn là để các biến cố theo thứ tự thời gian chứ không theo các loại biến cố. Như vậy bớt cho các con được việc phải ghi chú hoặc ở trước, hoặc ở sau, là biến cố đó đã xảy ra vào thời kỳ nào.

 ***

Tại sao Cha đặt ra ánh sáng khuôn mặt của Judas? Nhiều người sẽ tự hỏi điều đó.

Cha trả lời: Khuôn mặt của Judas đã bị biến dạng quá nhiều theo dòng thời gian. Và vào thời kỳ sau cùng này, nó đã hoàn toàn bị biến tính. Trong một số trường học, người ta đã hầu như thần thánh hóa nó, đã coi như ông ta là tay thợ phụ cần thiết cho công trình Cứu Chuộc. Rồi nhiều người lại nghĩ rằng ông ta đã sa ngã vì một tấn công bất ngờ và dữ dội của tên cám dỗ. Không. Mọi sa ngã đều có sự chuẩn bị trong thời gian. Sự sa ngã càng trầm trọng, nó càng được chuẩn bị nhiều. Các điều đi trước sự kiện giải thích cho sự kiện. Người ta không sa ngã bất ngờ, và người ta cũng không lên cao bất ngờ, trong sự lành cũng như sự dữ. Có những nguyên nhân lâu dài và thâm sâu cho sự sa ngã cũng như có sự kiên nhẫn thánh thiện cho việc lên cao.

Bi kịch bất hạnh của Judas có thể cho các con biết bao giáo huấn để tự cứu rỗi, và để biết các phương pháp của Thiên Chúa, biết tình thương mà Người sử dụng để cứu và tha thứ cho những kẻ đi xuống trong vực thẳm.

Người ta không đi tới chỗ mê sảng của Satan – nơi con đã thấy Judas dẫy dụa sau tội ác của ông – nếu người ta đã không hoàn toàn hư hỏng bởi các thói quen của hỏa ngục mà họ đã tìm kiếm trong nhiều năm một cách khoái lạc. Khi một người hoàn thành một tội ác vì bị lôi kéo bởi một biến cố bất ngờ làm cho nó mất trí khôn, nó đau khổ nhưng nó biết đền tội, vì vẫn còn một phần trong quả tim nó thoát được nọc độc của hỏa ngục. Trước cái thế giới từ chối Satan, bởi vì nó có Satan ở trong chính nó tới nỗi nó không nhận ra, nó đã ước vọng Satan, và Satan là một phần trong cái tôi của nó, Cha chứng minh rằng Satan hiện hữu, nó vĩnh viễn và bất biến trong các phương pháp nó thực hiện để biến các con thành nạn nhân của nó.

Bấy nhiêu là đủ cho lúc này. Con hãy nghỉ ngơi trong sự bình an của Cha.

161* THẦY KHÔNG CÓ SỰ NGHỈ NGƠI NÀO TỐT HƠN LÀ NÓI ĐƯỢC RẰNG THẦY ĐÃ CỨU MỘT KẺ ĐÃ HƯ MẤT

Giêsu nói:

Thời gian mà Cha nói với con về giai đoạn hôm thứ tư (20-9- 1944), nếu các con làm công việc cân đối, thì các con phải để nó vào một năm trước khi Cha chết, vì nó rơi vào vụ mùa của năm Cha 32 tuổi (chương 95, quyển 6)

Sự yên ủi và giáo huấn cho con, cưng nõn của Cha, và cho các người khác, đã ép buộc Cha theo một thứ tự đặc biệt để cho các con thị kiến hay các bài đọc liên hệ tới đó. Nhưng khi cần, Cha sẽ chỉ cho các con phải phân phối các giai đoạn của ba năm trong đời sống công khai của Cha thế nào. Thứ tự của Tin Mừng là tốt, nhưng không hoàn toàn như thứ tự của một thời dụng biểu. Một quan sát viên chú ý sẽ nhận ra được.

Nhân vật có thể cho một thứ tự chính xác về các sự kiện, vì ông đã ở với Cha từ lúc bắt đầu giảng Tin Mừng cho tới khi Cha lên trời, đã không làm. Quả vậy, Gioan, đứa con thực sự của Ánh Sáng, chỉ bận tâm và lo lắng làm cho Ánh Sáng chiếu soi qua lớp y phục của thể xác, trước mắt các tà thuyết muốn tấn công cái thực tại của một Thiên Tính dấu ẩn trong một thân xác loài người. Tin Mừng cao cả của Gioan đã đạt được mục đích siêu nhiên này, nhưng nó không giúp cho vấn đề thời sự trong đời sống công khai của Cha.

Ba Phúc Âm thánh sử kia trình bày giống nhau về các sự kiện, nhưng họ thay đổi thứ tự thời gian, vì trong ba ông, chỉ có một người đã hiện diện trong hầu hết đời sống công khai của Cha: Mathêu. Và ông cũng chỉ viết nó vào mười lăm năm sau đó, trong khi các ông kia còn viết sau đó hơn nữa, sau khi đã nghe các tường thuật của Mẹ Cha, của Phêrô, và của các tông đồ cũng như môn đệ khác.

Cha muốn hướng dẫn cho các con để kết hợp các sự kiện của ba năm, từng năm một. Vậy bây giờ hãy nhìn và hãy viết: các giai đoạn tiếp theo vào giai đoạn hôm thứ tư (20/9/1944)

***

Tôi Thấy Giêsu từ từ đi lại trên lối ngõ thôn dã được ánh trăng soi tỏ. Đây là đêm trăng tròn, mặt trăng tươi cười lồng lộng trong bầu trời tuyệt đối thanh quang. Dựa vào vị trí của nó trên bầu trời, nơi nó sắp lặn, tôi suy đoán lúc này đã quá nửa đêm. Continue reading “161* THẦY KHÔNG CÓ SỰ NGHỈ NGƠI NÀO TỐT HƠN LÀ NÓI ĐƯỢC RẰNG THẦY ĐÃ CỨU MỘT KẺ ĐÃ HƯ MẤT”

160* GIÊSU NÓI DỤ NGÔN VỀ VIỆC PHÂN PHỐI NƯỚC

Chắc chắn tin về việc Thầy ở đây và Người sẽ nói trước buổi chiều đã lan đi, nên chung quanh căn nhà đầy những người. Họ nói nhỏ tiếng vì biết rằng Thầy còn đang nghỉ, và họ không muốn đánh thức Người. Họ kiên nhẫn chờ dưới các bóng cây che cho họ khỏi mặt trời, nhưng cũng không thoát được sức nóng còn mạnh. Không có bệnh nhân, ít nhất là tôi thấy vậy. Nhưng như thường xuyên, luôn luôn có các trẻ em, và để giữ cho chúng yên, Anna phân phát trái cây.

Nhưng Giêsu không ngủ lâu. Mặt trời còn cao ở bên trên chân trời, Người đã xuất hiện, lách chiếc màn gió ra và mỉm cười với đám đông. Người có một mình. Có lẽ các tông đồ còn ngủ tiếp. Giêsu đi về phía họ, tới bên một cái giếng, chắc chắn là dùng để tưới cây trong vườn, vì các đường dẫn nước nhỏ từ đó tỏa ra theo hình rẻ quạt để tới các cây. Người ngồi trên bờ giếng thấp và bắt đầu nói ngay:

–       Hãy nghe dụ ngôn này: Một ông lãnh chúa giầu kia có rất nhiều người tùy thuộc vào ông phân tán ra trong nhiều nơi thuộc quyền sở hữu của ông. Những vùng đất này không phải tất cả đều dồi dào về nước cũng như sự mầu mỡ của đất. Có những nơi khan hiếm nước, và tại đó, người còn khổ hơn là đất, vì đất được trồng những cây chịu được hạn hán, nhưng người thì rất khổ vì thiếu nước. Trái lại, ông chúa giầu có tại nơi ông ở một cái hồ luôn luôn đầy nước, do một mạch nước ngầm phun lên.

Một ngày kia, ông chúa quyết định đi kiểm tra một vòng các nơi thuộc sở hữu của ông, ông thấy một số nơi, những nơi gần cái hồ hơn thì có nước dồi dào; những nơi khác ở xa thì không có: họ chỉ có nước do Thiên Chúa gởi đến cho họ bằng các cơn mưa. Ông cũng thấy rằng những người có nước dồi dào không tốt với những người anh em họ bị thiếu nước, và họ bủn xỉn thậm chí một thùng nước, lấy cớ là sợ không có nước dùng. Ông chúa suy nghĩ, rồi ông quyết định: “Ta sẽ cho nước hồ của ta chảy tới các nơi gần, và ta sẽ ra lệnh cho họ không được từ chối nước với các tôi tớ của ta đang phải khổ vì đất khô cằn”.

Ông cho bắt đầu công việc ngay: Ông cho đào các đường dẫn nước từ cái hồ của ông tới các khu đất ở gần mà ông đã cho đào những bể chứa lớn để tích một khối lượng nước quan trọng, như vậy những nơi đó được gia tăng nguồn nước. Từ những nơi này, ông làm các đường dẫn nước ít quan trọng hơn để tiếp nước cho các bể nước ở xa hơn. Rồi ông gọi các người cư ngụ ở các nơi này tới và nói với họ: “Các con hãy nhớ việc ta đã làm, không phải là để cho các con có dư thừa, nhưng là để, qua sự trung gian của các con, trợ giúp những người bị thiếu thậm chí sự cần thiết. Vậy hãy biết thương xót cũng như ta”. Rồi ông cho họ đi. Continue reading “160* GIÊSU NÓI DỤ NGÔN VỀ VIỆC PHÂN PHỐI NƯỚC”

159* TẠI NHÀ JUĐA VÀ ANNA GẦN HỒ MÊRON

Họ tới nơi, tất cả đều nóng bức, mặc dầu họ đi qua các vườn cây rậm rạp mà các cành cong xuống dưới sức nặng của trái chín. Từ các vườn nho, nhiều và tuyệt đẹp, bay tới cái mùi đặc biệt của các chùm nho chín và các lá bắt đầu úa lúc sang thu.

Trước tiên họ thấy hai người nông dân từ vườn cây đi tới, mang nặng những rổ táo tuyệt vời và họ báo cho người đầy tớ lo việc mua sắm. Trong khi đó hai người nông dân chào Giêsu và loan báo rằng có nhiều môn đệ đã dừng lại trong nhà, họ đến từ miền núi xứ Gaulaniti, Iturê, và họ hướng về Jêrusalem, và rằng ông bà chủ của họ đã quyết định đi Lễ Lều với các môn đệ bằng đường Thập Tỉnh và Pêrê. Nhưng họ chưa kịp loan hết bản tin thì các chủ với nhiều môn đệ đi trước và theo sau, đã chạy ùa ra khỏi nhà để tới gặp Thầy.

Trong số các môn đệ, hầu như có tất cả các người trước là mục đồng ở Bétlem, và cùng với họ, có những người khác nữa, như người cùi được chữa trước tiên và người gù được phép lạ, bạn ông, và những người khác nữa, tức là những người ở bên kia sông Giođan, trừ Timon. Tôi không thấy Isaac, Stêphanô, Hermas, Hermastê, Giuse Emmau, cũng không thấy Abel người Bétlem, Nicolai Antioche, Gioan Êphêsô. Lẫn lộn với các môn đệ, có các đầy tớ và nông dân, trong đám đó có đứa trẻ tê liệt được chữa khỏi vào vụ mùa năm trước, và mẹ nó.

–      Bình an cho tất cả các con và cho nhà này – Giêsu nói khi giơ tay chúc phúc.

–      Xin mời Thầy vào nghỉ ngơi dưới mái nhà của chúng con. Mùa này còn quá nóng để đi bộ vào giờ này. Nhưng chúng con sẽ biếu Thầy cái gì để bồi dưỡng, và các phòng mát để qua đêm.

–     Thầy chỉ ở lại đây trong vài giờ. Chiều nay Thầy phải đi. Chỉ còn ít thời gian trước Lễ Lều, mà Thầy còn phải đi nhiều nơi. Continue reading “159* TẠI NHÀ JUĐA VÀ ANNA GẦN HỒ MÊRON”

158* TẠI BÉTSAIĐA VÀ CAPHANAUM. KHỞI HÀNH MỘT CUỘC HÀNH TRÌNH TRUYỀN GIÁO MỚI

–       Lái thuyền về Bétsaiđa – Giêsu ra lệnh khi Người đang ở với Gioan trong chiếc xuồng nhỏ, một cái gáo dừa thực sự ở giữa hồ, được soi sáng từ từ đồng thời với ánh sáng ban ngày.

Gioan vâng lời, không nói gì. Một cơn gió nhẹ làm căng cánh buồm nhỏ và làm chiếc xuồng lướt đi mau lẹ, nó nghiêng về một bên vì trôi quá lẹ. Bờ hồ phía đông bẻ cua mau chóng và cái vòm cung của bờ phía bắc càng lúc càng gần.

–      Hãy ghé lại trước làng. Thầy muốn tới nhà Porphyrê mà không muốn cho ai thấy. Còn con, sau đó con sẽ đến tìm Thầy ở chỗ thông thường, và hãy chờ Thầy ở trong thuyền.

–      Thưa Thầy vâng. Vậy nếu có ai nhìn thấy con?

–      Hãy giữ họ lại mà đừng nói Thầy ở đâu. Thầy sẽ làm lẹ. Gioan nhận thấy trên bãi có một điểm thuận lợi để ghé vào.

Ông thấy chỗ này thực sự giống như một con suối cát, nơi người ta đã hốt cát đi để làm gì đó, tạo cho nó có hình dáng một cái vịnh nhỏ rộng chừng vài mét, trong đó thuyền có thể cập vào bờ chỉ cao hơn mực nước chừng vài tấc.

Ông ghé vào đó. Chiếc thuyền cà nhẹ vào bãi cát nhưng sát vào bờ được. Gioan giữ cho nó đứng lại bên bờ bằng cách bám vào cái rễ ló ra khỏi cát. Giêsu nhảy lên bờ. Gioan ấn mái chèo vào bờ để lại đẩy cái thuyền ra ngoài hồ. Làm xong, ông ngửa khuôn mặt được soi sáng bằng một nụ cười đẹp lên và nói: “Tạm biệt Thầy”.

–      Tạm biệt Gioan – Giêsu đi vào giữa đám cây cối trong khi Gioan chạy vát con thuyền của ông.

Giêsu quay về phía đất liền, băng qua các khu vườn ở sau lưng Bétsaiđa. Người đi mau để tránh vào làng khi nó sắp náo nhiệt. Người tới nhà Phêrô mà không gặp ai. Người gõ vào cửa nhà bếp. Sau vài giây, cái đầu của Porphyrê ngập ngừng ló ra ở bên trên bức tường lan can của sân thượng. Bà nhìn thấy và phát ra một tiếng “ôi” đầy kinh ngạc. Bà lấy tay vơ mái tóc lộng lẫy của bà – sắc đẹp duy nhất của bà – hoàn toàn xõa trên vai. Bà chạy xuống dưới qua chiếc cầu thang nhỏ, đi chân trần vì việc rửa ráy mau lẹ ban sáng.

–      Lạy Chúa, Thầy, một mình?

–      Ừ, Porphyrê. Margziam đâu?

–      Nó ngủ. Nó còn ngủ. Nó cứ hơi buồn, hơi yếu, đứa nhỏ… Con hơi chiều nể nó. Đó cũng tại cái tuổi… Sự phát triển… Khi nó ngủ thì nó không suy nghĩ và không khóc.

–      Nó hay khóc à? Continue reading “158* TẠI BÉTSAIĐA VÀ CAPHANAUM. KHỞI HÀNH MỘT CUỘC HÀNH TRÌNH TRUYỀN GIÁO MỚI”